KHIẾM KHUYẾT THÍNH GIÁC CỦA TRẺ BẠI NÃO

Khiếm khuyết thính giác Một trong hai mươi lăm trẻ bại não sẽ bị khiếm thính. Các cơ chế sinh lý bệnh chính xác về mất thính lực vẫn chưa rõ ràng, nhưng tăng bilirubin máu, thiếu oxy, nhiễm trùng, và sử dụng thuốc gây độc cho tai đều có thể có vai trò gây nên tình trạng này (Marlow, Hunt, & Marlow, 2007). 
 
 Mất thính lực cảm giác - thần kinh - Loại mất thính lực này do tổn thương các thụ thể thần kinh của tai trong, đường thần kinh dẫn truyền tới não, hoặc vùng não tiếp nhận các kích thích thính giác. Mất thính lực loại này có thể là bẩm sinh hoặc mắc phải. Trẻ khó nghe được các âm thanh tần số cao hoặc cường độ thấp và trẻ cũng có thể bị thăng bằng kém và chóng mặt (Sano, Kaga, Kitazumi, và Kodama, 2005).

 Mất thính lực dẫn truyền - Loại mất thính lực này ảnh hưởng đến cấu trúc của tai ngoài và tai giữa. Sự dẫn truyền âm thanh qua tai ngoài và tai giữa bị gián đoạn, ảnh hưởng đến nghe trước khi âm thanh đến được ốc tai và các thụ thể thần kinh của tai trong. Các trường hợp nặng có thể là do dị tật của ống tai khi còn ở trong bụng mẹ (Reid, Modak, Berkowitz, & Reddihough, 2011).

 Mất thính lực hỗn hợp xảy ra khi có các triệu chứng của cả hai loại mất thính lực trên (Sano, Kaga, Kitazumi, & Kodama, 2005). Khiếm thính có thể có ảnh hưởng nặng nề đến trẻ bại não và có thể dẫn đến chậm trễ về ngôn ngữ, lời nói và phát triển xã hội (Reid, Modak, Berkowitz, & Reddihough, 2011). 

(I) Các dấu hiệu của khiếm khuyết thính giác: 
 
 Không dễ bị giật mình với tiếng động lớn hoặc thức tỉnh với tiếng ồn

 Không chịu yên khi bố mẹ nói

 Chú ý đến khuôn mặt của người nói nhiều hơn trong khi lắng nghe hoặc nói chuyện với người khác (nghĩa là tìm kiếm các tín hiệu trên khuôn mặt)

 Thường đòi hỏi bố mẹ phải nhắc lại các chỉ dẫn

 Đáp ứng không nhất quán khi được gọi tên hoặc không theo đúng hướng dẫn lời nói

 Không chú ý đến âm nhạc, tiếng hát, hoặc một câu chuyện kể 
 
(II) Sàng lọc các khiếm khuyết về thính giác 
 
 Hầu hết các hồ sơ quản lý bại não ghi lại tình trạng nghe, phân loại nghe thành các nhóm lớn dựa trên các thông tin thu thập được trong các kiểm tra thính học về hành vi hoặc sinh lý (Reid, Modak, Berkowitz, & Reddihough, 2011).

 Đo thính lực đơn âm là test hành vi chính yếu được sử dụng để xác định các mức ngưỡng nghe ở trẻ em phát triển bình thường (Sano, Kaga, Kitazumi, & Kodama, 2005; Reid, Modak, Berkowitz, & Reddihough, 2011).

 Các kết quả kiểm tra được biểu diễn trên thính lực đồ, cho thấy sự khác biệt, được đo bằng decibel (dB), giữa ngưỡng nghe và ngưỡng tham chiếu là 0dB, sự mất thính lực ở mỗi tần số (Sano, Kaga, Kitazumi, & Kodama, 2005; Reid, Modak, Berkowitz, & Reddihough, 2011). 
 
(III) Các trách nhiệm của nhóm đa chuyên ngành trong xử lý khiếm khuyết thính giác: 
 
Tất cả các nhân viên y tế làm việc với trẻ bại não đều có trách nhiệm nhận biết được các triệu chứng của khiếm khuyết thính giác và những can thiệp có thể được. 
 
 Các bác sĩ - thực hiện lượng giá toàn diện về khả năng nghe và giới thiệu đến các chuyên gia phù hợp có thể thực hiện kiểm tra thính học hành vi và sinh lý. Giới thiệu đến các chuyên gia về nghe và thính học và các nhà trị liệu khác huấn luyện để bù đắp cho mất thính giác.

 Các kỹ thuật viên VLTL - hiểu được các dấu hiệu và triệu chứng của các khiếm khuyết thính giác, đặc biệt là trong vận động chức năng và di chuyển đi lại. Đánh giá ảnh hưởng của suy giảm thính lực lên thăng bằng. Giới thiệu đến bác sĩ.

 Các kỹ thuật viên HĐTL - hiểu các dấu hiệu và triệu chứng của khiếm khuyết thính giác, đặc biệt là trong các hoạt động sinh hoạt hàng ngày, chơi đùa, và các hoạt động ở trường. Giới thiệu đến bác sĩ.

 Các kỹ thuật viên NNTL - hiểu các dấu hiệu và triệu chứng của khiếm khuyết thính giác, đặc biệt là ảnh hưởng đến các kỹ năng ngôn ngữ tiếp nhận và diễn đạt và giao tiếp chức năng. Giới thiệu đến bác sĩ. 

 Các điều dưỡng - hiểu được các dấu hiệu và triệu chứng của khiếm khuyết thính giác và giáo dục cho phụ huynh về cách nhận biết các khiếm khuyết thính giác. Giới thiệu đến bác sĩ. 
 
Khuyến cáo: >Các khiếm khuyết thính giác có thể ảnh hưởng đến việc tham gia các hoạt động tại nhà và ở trường. Trẻ cần được sàng lọc sớm các khiếm khuyết thính giác để bắt đầu điều trị sớm tránh ảnh hưởng đến ngôn ngữ, lời nói và phát triển xã hội nói chung.