TIỂU TIỆN KHÔNG TỰ CHỦ Ở TRẺ BẠI NÃO

Một trong bốn trẻ bại não không kiểm soát được bàng quang và tỷ lệ các vấn đề về kiểm soát bàng quang ở trẻ bại não vào lúc 4 tuổi, cao gấp 2 đến 3 lần so với trẻ bình thường (Novak và cộng sự, 2012). 
 
Nguy cơ các vấn đề kiểm soát bàng quang và đường ruột tăng lên cùng với mức độ nặng của khuyết tật về thể chất. Trẻ bại não không đi lại được hoặc bị khiếm khuyết trí tuệ có nguy cơ bị rối loạn kiểm soát bàng quang và đường ruột cao nhất. 
 
Kiểm soát tiểu tiện có thể bị ảnh hưởng bởi những thay đổi về khả năng di chuyển. Những trẻ bị giảm chức năng di chuyển có thể gặp khó khăn trong việc đi đến nơi vệ sinh và do đó một số trẻ bị tiểu tiện không tự chủ. 
 
(I) Xử lý tiểu tiện không tự chủ 
 
Lượng giá 
 
Cần xét nghiệm thăm dò y học bởi vì các bất thường về giải phẫu là phổ biến. 
 
Huấn luyện đi vệ sinh 
 
Trẻ bại não cần được huấn luyện đi vệ sinh tiêu chuẩn nhưng với một thời gian dài hơn. 
 
Các dụng cụ trợ giúp khi tiểu tiện không tự chủ 
 
Một trong số 3-4 trẻ bại não sẽ cần các dụng cụ trợ giúp khi tiểu tiện không tự chủ và thời gian sử dụng các dụng cụ này sẽ kéo dài hơn so với trẻ không có khuyết tật về thể chất. 
 
(II) Trách nhiệm của nhóm đa chuyên ngành trong xử lý tình trạng tiểu tiện không tự chủ: 
 Tất cả các nhân viên y tế làm việc với trẻ bại não đều có trách nhiệm nhận biết được sự phổ biến của tình trạng tiểu tiện không tự chủ trong các trẻ bại não và có thể hỗ trợ cho gia đình với những thông tin về tiên lượng. 
 
 Các bác sĩ - thăm dò về y học, chỉ định các dụng cụ trợ giúp cho tiểu tiện không tự chủ.

 Các kỹ thuật viên VLTL - hỗ trợ các gia đình bằng cách huấn luyện đi vệ sinh phù hợp, giới thiệu đến bác sĩ.

 Các kỹ thuật viên HĐTL - hỗ trợ các gia đình bằng cách huấn luyện đi vệ sinh phù hợp, giới thiệu đến bác sĩ.

 Các kỹ thuật viên NNTL - hỗ trợ các gia đình bằng cách huấn luyện đi vệ sinh phù hợp, giới thiệu đến bác sĩ.

 Các điều dưỡng - hỗ trợ các gia đình bằng cách huấn luyện đi vệ sinh phù hợp, giới thiệu đến bác sĩ.